* ĐẾN MỘT LÚC, Chúng ta bỗng thông hiểu tất cả mọi quy luật của Đất Trời, không có gì là trường tồn bất biến, ngược lại chính nhờ vào những biến đổi không ngừng mà chúng ta có được những điều mới mẻ tinh khôi.
Cũng bởi chúng ta sống quá lâu trong THÀNH KIẾN & ĐỊNH KIẾN hẹp hòi, và những thói xấu nầy cùng chen chân với LÒNG KÊU NGẠO trong ngôi nhà BẢN NGÃ; đến một lúc nào đó, chúng ta cần phải bước ra khỏi cửa để ngắm nhìn tất cả sự mênh mông bát ngát của Vũ trụ bao la.
* ĐẾN MỘT LÚC, mọi giông tố mịt mùng không còn che nỗi sự bừng sáng của con Tim và mọi khổ đau, buồn tủi không đánh gục được NIỀM LẠC QUAN tiềm ẩn trong Tinh thần, và ĐẾN MỘT LÚC, Chúng ta cảm nhận được niềm vui khi lòng mình rộng mở và Tim mình thắp sáng lên niềm tin yêu vào cuộc sống. Chúng ta sẽ cảm thấy chan hòa Hanh phúc không phải vì VỚT LÊN ĐƯỢC CÁI GÌ ĐÓ TỪ TRONG DÒNG NƯỚC, MÀ CHÍNH LÀ QUĂNG XUỐNG BỚT ĐỂ DÒNG NƯỚC CUỐN TRÔI.
* ĐẾN MỘT LÚC, chúng ta nhìn lại và cười vào những TRÒ HỀ DO CHÍNH MÌNH TẠO RA, và chúng ta trở nên trầm lắng để nghiệm ra Tâm hồn cần tĩnh lặng dường nào. Chúng ta chợt nhận ra QUY LUẬT HẠNH PHÚC CỦA ĐỜI NGƯỜI KHÔNG CHỈ LÀ ĐÓN NHẬN MÀ CÒN LÀ CHO ĐI, và chúng ta hiểu được NIỀM VUI ĐÍCH THẬT KHÔNG PHẢI LÀ Ở ĐỈNH VINH QUANG HAY NGỌN NÚI NGẬP CẢ HOA VÀNG, MÀ CHÍNH LÀ ĐƯỢC BƯỚC ĐI THẢNH THƠI ĐỂ NGẮM NHÌN HOA ĐỒNG CỎ NỘI VEN ĐƯỜNG. Chúng ta nhận ra rằng HẠNH PHÚC KHÔNG Ở ĐÂU XA MÀ CHÍNH LÀ ĐƯỢC MÃN NGUYỆN TRONG TỪNG PHÚT GIÂY HIỆN TẠI.
Khi đã trãi qua bao buồn, vui, thương, ghét ; bao hy vọng, chán chường ; bao thành công & thất bại….. ĐẾN MỘT LÚC, chúng ta chợt nhận ra rằng tất cả mọi sự trên Đời đều đến rồi đi, có rồi không, dường như tất cả chỉ là một tuồng ảo hóa. Chúng ta cảm thấy mọi lý luận, mọi ngôn từ đều thừa thãi, thay vào đó chỉ cần MỘT NỤ CƯỜI, MỘT ÁNH MẮT, HOẶC MỘT TÌNH THƯƠNG NỒNG ẤM, dẫu chỉ là của khách qua đường. Cũng đủ làm cho ta ấm lòng & hạnh phúc vô bờ trong cuộc sống.
* ĐẾN MỘT LÚC, chúng ta thấy TUỔI TRẺ của mình chỉ toàn là ước mơ và nổ lực xây đắp một tương lai mơ hồ bất định, và TUỔI GIÀ thì mãi mê hồi tưỡng và núi tiếc một dĩ vãng xa rồi. Không còn nhận thấy đời người quá ngắn ngủi, chúng ta đã vô tình bỏ lỡ bao sự sống nhiệm mầu trong thực tại giản đơn.
* ĐẾN MỘT LÚC, chúng ta hiểu ra rằng chỉ có Tình thương chứ không phải là thứ gì khác, mới giúp được con người thiết lập lại trật tự và hòa bình cho Nhân loại. Mọi dòng sông đều xuôi về biển cả, mọi con đường chân lý đều hướng về nẻo Đạo vô biên mầu nhiệm, và mọi yêu thương chung cuộc đều đạt đến CHÂN HẠNH PHÚC.
* ĐẾN MỘT LÚC, chúng ta cần phải dọn đất trồng hoa trên mảnh vườn của mình, hơn là mỏi mòn chờ dợi một ai đó mang đến hương sắc cho mình. Tất cả mọi hành động của chúng ta dù có cuồng nhiệt sôi nổi biết bao cũng chỉ là những đợt sóng lăn tăn trên biển cả mà thôi.
Chúng ta phải cảm thấy những việc làm thường nhật phải mang lại niềm vui cho cuộc sống , chứ không phải là những o ép hay tập quán khô khan máy móc trong đời.
* ĐẾN MỘT LÚC, chúng ta hiểu ra rằng ÍCH KỶ thường khiến mình nhìn thấy lỗi lầm và cái xấu nơi người khác hơn là nơi bản thân mình cho nên chúng ta thường che chở và bảo vệ cho mình tránh khỏi những tổn thương. Nhưng như thế là vô tình làm hại & giết chết đời mình.
Chúng ta nên cảm thấy sự THA THỨ BAO DUNG LÀ MÓN QUÀ VÔ GIÁ CẦN THIẾT MÀ CON NGƯỜI CÓ THỂ TRAO TẶNG CHO NHAU KHÔNG BAO GIỜ VƠI., và khi chúng ta cảm thấy tham vọng của mình quá lớn trong khi đời người thì quá ngắn, là lúc chúng ta cần hiểu rằng hành trang cho hành trình vạn dặm không phải là những gì có thể nắm bắt từ bên ngoài mà là Tâm linh bất diệt tận cùng bên trong.
* ĐẾN MỘT LÚC, chúng ta hiểu rằng CON ĐƯỜNG TÂM LINH TUYỆT ĐỐI ĐƠN ĐỘC, không ai có thể đi cùng mình dẫu đó là người thân yêu nhất, và khi chúng ta cảm nhận được rằng NHỮNG KHOẢNH KHẮC TĨNH LẶNG NHỎ BÉ TRONG TÂM HỒN CÒN QUÍ GIÁ HƠN NHỮNG TÀI SẢN ĐƯỢC CẤT GIỮ CHUNG QUANH chính là lúc chúng ta thẩm định được gía trị đích thật của một kiếp người. Cần phải “Thánh hóa” đời sống hơn là mãi mê đi tìm Thiên đường nơi chốn xa xôi biền biệt.
* ĐẾN MỘT LÚC, chúng ta cảm thấy không còn khiếp sợ Địa ngục hoặc một thế lực tối cao nữa. Nhưng bằng vào Trí tuệ tuyệt vời, chúng ta quán chiếu VAN PHÁP VỐN LÀ KHÔNG (van pháp giai không) và Định mệnh hoàn toàn tùy thuộc vào khả năng liễu ngộ của chính mình. Chúng ta cảm thấy nhẹ nhàn thanh thản trước những mất mát, những đau thương VÌ DÒNG NƯỚC THANH LƯƠNG (cam lồ) có thể cuốn trôi bao hệ lụy và đưa chúng ta đến bến bờ tươi sáng của ngày mai.
PmG